
Mẹ và mùa xuân
Bây giờ chớm mùa xuân rồi
Cỏ cây vạn vật đơm chồi trổ hoa
Mẹ còn chạy chợ đường xa
Dặm đường từng trải biết là gian lao
Hai sương một nắng gom vào
Người đi chân bước thấp cao quặn lòng
Nuôi con khôn lớn long đong
Cuộc đời mẹ một dòng sông lở bồi
Tháng hai vàng cải rực trời
Xua đi rét lạnh gió phơi chiều buồn
Mẹ ơi, đời mẹ mưa tuôn
Con là hoa trái mãi luôn bên người.