Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

16- Ngôi nhà mới



 71BktgCEMe9epxZZS0AFjg

Ngôi nhà mới

Ngôi nhà còn nồng vôi vữa
Mẹ cha lặng về hay không?
Mà sao con lại úa lòng
Nửa đời trải qua giông bão.

Người chịu vất vả gian lao
Bữa cơm ghế khoai độn sắn
Dải dầu ruộng đồng mưa nắng
Mồ hôi ướt đẫm trên lưng.

Ngước mặt trời cao rưng rưng
Bước chân bụi đường cuộn gió
Nhẹ nhàng nhặt từng nhúm cỏ
Vụ mùa lúa trổ đầy bông.

Lớn lên vượt đò sang sông
Con thơ học hành thành đạt
Bãi bờ ru làn gió mát
Cha mẹ hình bóng xa mờ

Ngôi nhà mới thật nên thơ
Song thân thì đã yên nằm
Di ảnh hai người thăm thẳm
Cúi đầu… con lạy mẹ cha!.
                       21h, ngày 05/01/2013

 

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

15- chiều đông




 Hình ảnh: CHIỀU ĐÔNG

chiều hoang tím lạnh người ơi
giữa dòng trôi gói nỗi đời theo anh
và như sóng nước dỗ dành
bãi bờ xa nhuộm bức tranh sẫm màu
tiếc rằng chỉ một vài câu
dong thuyền rời bến nông sâu duyên trời
chiều mơ mây dạt về nơi
bóng hoàng hôn lạc góc trời mồ côi…
                                         Cầu treo Đakbla - Kon Tum (31/12/2012)

chiều đông

chiều hoang tím lạnh người ơi
giữa dòng lơ lửng nỗi đời riêng anh
thà như sóng nước dỗ dành
bãi bờ xa nhuộm bức tranh sẫm màu
tiếc rằng chỉ một đôi câu
dong thuyền rời bến nông sâu xa vời
chiều mơ mây dạt về nơi
bóng hoàng hôn nhạt góc trời đơn côi.
                                         16h15, ngày 09/01/2013

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

14- Chạm bờ hư thực






Chạm bờ hư thực
               Riêng tặng nhà thơ Bùi Minh Vũ (Đắc Lắc).

Bạn về nhận chút lạnh đông
Nhìn theo bờ bãi khúc sông dịu hiền
Quên đi ngày tháng ưu phiền
Tha phương cầu thực xa miền yêu thương

Bây giờ mái tóc pha sương
Thời gian gửi mộng dặm đường đi qua
Nhọc nhằn bề bộn riêng ta
Mai đào rực nở biết là sắp xuân

Câu thơ nào có bâng khuâng
Mà sao người lại phân vân không lời
Thăm quê trong lúc chiều vơi
Một làn sương mỏng rạng ngời mắt ai?

Biết rằng chạm đến giêng hai
Bóng chân cầu cũng hình hài đó thôi!
Người xưa giờ đã trọn đôi
Bạn còn níu giữ khoảng trời mông lung…
                              8h30, ngày 06/01/2013

Thứ Tư, 2 tháng 1, 2013

13- Vẫn mơ về phố cũ





Vẫn mơ về phố cũ
                Riêng tặng nhà thơ Huỳnh Vân Hà.

Phố cũ Thu Xà* chiều đông lạnh
Đêm nằm mơ về chốn quê mình
Một thời phố chợ đông người bán
Bến sông, dòng nước cũng ngỡ ngàng

Mẹ cha trải bao mùa khó nhọc
Nuôi con khôn lớn để nên người
Vành khăn tang sớm em gục khóc
Nấm mồ chơ vơ cỏ lên dày

Tứ thơ cuộn vòng theo nắm hương
Cô đơn trằn trọc suốt đêm trường
Một mình sách vở ai mong đợi
Thương bậc sinh thành chẳng thể vơi

Đêm nằm em nhớ về phố cũ
Chập chờn sương khói lặng bên hiên
Thoảng đâu lời hát ru ngày ấy
Ánh trăng nghiêng con nước vơi đầy
 

Lặng nhìn khoảng sáng trời mây

Câu ca xưa cũ cỏ cây bến bờ

Quê hương như một cõi thơ
Lòng em đau đáu giấc mơ quê nhà!
                          12h, 12/12/2012


* Thu Xà : là địa danh nay thuộc xã Nghĩa Hòa, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.



Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012

12- Bài thơ "Phố Núi" - Nghệ sĩ Lan Hương diễn ngâm





Phố Núi

Ngày mai này anh về thăm phố Núi
Có còn không bằng lăng tím ven hồ
Nghe xa xót những buồn vui kỷ niệm
Dã quì ơi, xào xạc cuối mùa đông.

Một lần thôi mây xám bão dông
Vần vũ về neo nơi góc phố
Chùm hoa giấy rực màu nghiêng ngả
Em tựa vào anh chìm đắm giấc mơ hồng.

Vuốt giọt sương rơi trên tóc bềnh bồng
Dốc phố trên cao ai đành lạc bước
Em ngỡ ngàng trong nửa chiều li biệt
Mắt nhìn xa xăm không bến không bờ.

Chút tình riêng theo năm tháng mộng mơ
Anh đứng bên hồ, lòng mình tĩnh lặng
Em xa quá, còn anh thì mê mải
Gửi niềm riêng theo tiếng gió đại ngàn.
                                              16/3/2011 


Mời các bạn nghe bài thơ “Phố Núi” của Hồ Nghĩa Phương – Nghệ sĩ Lan Hương diễn ngâm:

Thứ Hai, 24 tháng 12, 2012

11- ĐÊM NGUYỆN CẦU



 

ĐÊM NGUYỆN CẦU

Đêm nay
Chúa ngự tầng cao
Không gian rực rỡ
Ngàn sao trên trời
Lạnh đông
Gió bấc rả rời
Chúng sinh cầu nguyện
Trọn đời yên vui.
                    21h, 24/12/2013

Thứ Bảy, 22 tháng 12, 2012

10- Không có “Ngày tận thế!”




Không có “Ngày tận thế!”

khi vạn vật bắt đầu từ con số 0
có nghĩa là ngày mai ta không còn là ta nữa
dẫu biết vậy nhưng hôm nay ta vẫn hứa
vẫn yêu thương trọn vẹn với chính mình

“ngày tận thế” nghĩ sao lại chùng chình
tờ lịch cũ “ngày hai mươi” còn nằm yên trên đấy!
có ai đó sợ rằng ngày mai không còn thấy
bầu trời trăng sao hay nắng ấm trong vườn

ngày của Chúa Trời, Đức Phật… muôn phương
không chỉ là núi non, sông hồ, năm châu bốn bể
đâu chỉ có chiến tranh, hòa bình hoặc là “tận thế”
ta vẫn là ta kiêu hảnh ngước nhìn

“ngày tận thế” thật ư! ai tin?
câu hỏi lớn vọng trong đầu rất nhỏ
dù ngày mai cháy bùng hoa cỏ
bóng tối màn đêm ụp xuống trái đất này

“ngày hai mươi mốt” sẽ qua liền tay
và tháng năm cứ cuốn về phía trước
con đường đi chưa thể nào biết được
bạn cùng ta hãy tiến bước lên nào!
                                           21h30, ngày 20/12/2012