Thứ Năm, 7 tháng 2, 2013

20- Khúc xuân



DSCN4575

Khúc xuân

Những tất bật lo toan
Xin gửi lại phía sau
Đừng nhắc chi nỗi đau
Đường dài đang phía trước

Mỗi đèo dốc ta vượt
Rơi quá nhiều mồ hôi
Râm ran bao tiếng cười
Gửi mùa xuân ấm áp

Mây nào gây bão táp
Kín bầu trời không sao
Gió gào trên tầng cao
Đưa ngày về nắng đẹp

Xuân ơi, có về kịp
Xua băng giá đông tàn
Đồng cỏ giờ mơn man
Ươm nắng mai rực rỡ

Tết này ai còn nhớ!
Những tháng năm trải qua
Con đường dài thay lá
Rải mầm và vươn lên.


* Bài đăng trên Báo Quảng Ngãi Xuân Quý Tỵ.



Thứ Hai, 4 tháng 2, 2013

19- Giờ chạm giêng hai



Giờ chạm giêng hai

Tháng chạp đi qua chìm cơn gió thoảng
Ngày giêng hai mới chạm khẽ hiên nhà
Óng mượt mạ non đồng xanh vương nắng
Bầy chim chào mào rộn rã đón mùa hoa

Tháng chạp vội vàng chân bước tung tăng
Đưa ngày vui đến gần ta hơn nữa
Vẫn bổi hổi bồi hồi lơ đãng
Se sắt heo may mưa vạt đường bừa

Tháng chạp nao lòng cành lá đung đưa
Phất phơ sắc màu tà áo mỏng
Chợ đông người bồng bềnh hai nửa
Khúc sông quê tĩnh lặng bóng mây hồng.

Tháng chạp về hoa cải rực trời mơ
Bấc lành lạnh tái tê làn sương mỏng
Chút bâng khuâng gửi vào miền nhớ
Phôi phai chiều rắc lá… xuân sang.
                                 11h, ngày 31/01/2013







Thứ Năm, 31 tháng 1, 2013

18- Mẹ và mùa xuân


 16683_545460548817064_1861996674_n

Mẹ và mùa xuân

Bây giờ chớm mùa xuân rồi
Cỏ cây vạn vật đơm chồi trổ hoa
Mẹ còn chạy chợ đường xa
Dặm đường từng trải biết là gian lao

Hai sương một nắng gom vào
Người đi chân bước thấp cao quặn lòng
Nuôi con khôn lớn long đong
Cuộc đời mẹ một dòng sông lở bồi

Tháng hai vàng cải rực trời
Xua đi rét lạnh gió phơi chiều buồn
Mẹ ơi, đời mẹ mưa tuôn
Con là hoa trái mãi luôn bên người.

Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

17- Bâng khuâng tháng chạp





Bâng khuâng tháng chạp

Tháng chạp ướt như hạt sương rơi
Mềm như dải lụa đào choàng cổ
Chồi nụ hé từ bờ môi cây lá
Người bâng khuâng gom làn gió bay

Mùa đông đi qua còn lại những gì
Bao rét buốt tê lòng quá đổi
Bấc tràn về lúc tàn đêm gió hú
Miền yêu thương gửi lại cô phòng

Tháng chạp dùng dằng chẳng muốn rời xa
Tờ lịch cũ ngập ngừng chưa dám bóc
Chiều ba mươi khói lam nồi bánh tét
Ta nao lòng đếm ngược với thời gian

Thêm một tuổi đời gánh nặng trên vai
Những buồn vui cũng lượt lần đi mất
Bất chợt cánh mai vàng bung nụ
Ừ mùa xuân ngày Tết đến thật rồi!
                                        21h30, ngày 11/01/2013

Thứ Ba, 15 tháng 1, 2013

16- Ngôi nhà mới



 71BktgCEMe9epxZZS0AFjg

Ngôi nhà mới

Ngôi nhà còn nồng vôi vữa
Mẹ cha lặng về hay không?
Mà sao con lại úa lòng
Nửa đời trải qua giông bão.

Người chịu vất vả gian lao
Bữa cơm ghế khoai độn sắn
Dải dầu ruộng đồng mưa nắng
Mồ hôi ướt đẫm trên lưng.

Ngước mặt trời cao rưng rưng
Bước chân bụi đường cuộn gió
Nhẹ nhàng nhặt từng nhúm cỏ
Vụ mùa lúa trổ đầy bông.

Lớn lên vượt đò sang sông
Con thơ học hành thành đạt
Bãi bờ ru làn gió mát
Cha mẹ hình bóng xa mờ

Ngôi nhà mới thật nên thơ
Song thân thì đã yên nằm
Di ảnh hai người thăm thẳm
Cúi đầu… con lạy mẹ cha!.
                       21h, ngày 05/01/2013

 

Thứ Tư, 9 tháng 1, 2013

15- chiều đông




 Hình ảnh: CHIỀU ĐÔNG

chiều hoang tím lạnh người ơi
giữa dòng trôi gói nỗi đời theo anh
và như sóng nước dỗ dành
bãi bờ xa nhuộm bức tranh sẫm màu
tiếc rằng chỉ một vài câu
dong thuyền rời bến nông sâu duyên trời
chiều mơ mây dạt về nơi
bóng hoàng hôn lạc góc trời mồ côi…
                                         Cầu treo Đakbla - Kon Tum (31/12/2012)

chiều đông

chiều hoang tím lạnh người ơi
giữa dòng lơ lửng nỗi đời riêng anh
thà như sóng nước dỗ dành
bãi bờ xa nhuộm bức tranh sẫm màu
tiếc rằng chỉ một đôi câu
dong thuyền rời bến nông sâu xa vời
chiều mơ mây dạt về nơi
bóng hoàng hôn nhạt góc trời đơn côi.
                                         16h15, ngày 09/01/2013

Thứ Hai, 7 tháng 1, 2013

14- Chạm bờ hư thực






Chạm bờ hư thực
               Riêng tặng nhà thơ Bùi Minh Vũ (Đắc Lắc).

Bạn về nhận chút lạnh đông
Nhìn theo bờ bãi khúc sông dịu hiền
Quên đi ngày tháng ưu phiền
Tha phương cầu thực xa miền yêu thương

Bây giờ mái tóc pha sương
Thời gian gửi mộng dặm đường đi qua
Nhọc nhằn bề bộn riêng ta
Mai đào rực nở biết là sắp xuân

Câu thơ nào có bâng khuâng
Mà sao người lại phân vân không lời
Thăm quê trong lúc chiều vơi
Một làn sương mỏng rạng ngời mắt ai?

Biết rằng chạm đến giêng hai
Bóng chân cầu cũng hình hài đó thôi!
Người xưa giờ đã trọn đôi
Bạn còn níu giữ khoảng trời mông lung…
                              8h30, ngày 06/01/2013