Thứ Sáu, 20 tháng 4, 2012

4- Chênh vênh biển bờ



Chênh vênh biển bờ

Kia là biển
Này là bờ
Mà sao tôi vẫn phải chờ đợi em
Không là ngày
Chắc là đêm
Hạt mưa rơi rắc qua thềm nhà ai?
Nỗi niềm chi…
Đến ngày mai
Để hôm nay
Lại mờ phai bão lòng
Thôi đành vàng nắng mây hồng
Che nghiêng nghiêng
Giữa khoảng không bầu trời
Em và tôi vẫn vậy thôi!
Mù xa tít tắp
Cắn đôi chữ tình
Quờ phía sau
Chạm bóng mình
Hóa ra tôi vướng hương linh ai rồi?
Mỗi lần chìm nỗi đơn côi
Em xa ngái…
Qua quãng đời chênh vênh.

Thứ Ba, 27 tháng 3, 2012

3- Mây trắng ngừng trôi!


 
Mây trắng ngừng trôi!

                       Nhớ nhà thơ Phạm Phù Sa.

Có một miền mây trắng*, bạn ơi!
Lang thang phương trời nao vô định
Dừng chân nẻo về yên tĩnh
Vạt nắng đầu hè rát bỏng.

Nhà bạn ở cuối dòng sông
Thu Bồn nào yên ả?
Cửa Đại ồn ào biển cả
Chùa Cầu ai đứng khóc nỉ non.

Câu thơ dù chon von
Gập ghềnh đoạn đường trải nghiệm
Mắt môi người tim tím
Lặng lờ phù sa lở bồi.

Trong góc nhà đơn côi
Vợ con bạn gieo neo lật từng trang sách
Câu thơ ai viết trên vách
Loằng ngoằng nét chữ run run.

Cơn gió mùa hè bủn rủn
Hầm hập thổi qua ô cửa
Lạy trời đừng mưa!
Cho đám mây phủ chiều ngả bóng.

Bạn đi về nơi cát nóng
Đặt mình xuống dưới vũng sâu
Thả nắm đất… tiễn đưa
Mây trắng ngừng trôi trên đầu.
                               20h20, ngày 24/3/2012


* Thơ Phạm Phù Sa (Quảng Nam).

Thứ Ba, 21 tháng 2, 2012

2- Lý lẽ của cong - thẳng


 

Lý lẽ của cong - thẳng

đường thẳng mà cong
đường cong mà thẳng
ý người muốn thẳng thành cong
ý trời muốn cong thành thẳng
đôi khi cong là đường ngắn
đôi lúc thẳng là đường dài.

con người do tạo hóa sinh ra
nhưng ý nghĩ không do tạo hóa
mỗi người đều có riêng lý lẽ
quan niệm cuộc sống của mình.

cong thì dài hơn thẳng
cong thì được việc
còn thẳng thì không
ôi thế sự lông bông
cong… cong… mà thẳng!?
                          09h, ngày 17/02/2012

Thứ Năm, 15 tháng 12, 2011

1- Chùm thơ lục bát Giao mùa

-->

Chùm thơ lục bát Giao mùa:

1.
Hãy về tắm lại dòng sông
Một thời bay bổng nắng hồng bờ xưa
Vỗ về con sóng đò đưa
Chênh chao bến vắng sáng trưa một mình.

2.
Dấu chân xưa đã phai màu
Tình xưa chưa khép vẫn đau đến giờ
Thời gian cát bụi lững lờ
Vết chân ngày cũ chơ vơ trên đường.

3.
Ngập ngừng ngọn gió lùa đêm
Cuối đông bấc lạnh buông rèm mãi sao
Gió lang thang mãi chốn nào
Ghé thăm người cũ mưa rào bên hiên.

4.
Ước gì anh được yêu em!
Giêng hai chưa đến đã mềm bờ môi
Đêm xuân ngọt chén rượu mời
Tình đầu chưa trọn mà lời đã trao...

5.
Xuân về chạm ngõ em ơi!
Người còn lang bạt phương trời xa xăm
Biết là dầu dãi tháng năm
Tình quê giữ trọn đêm nằm nhớ thương.

6.
Xuân vui đâu phải riêng ai!?
Nên lòng em dẫu rộng dài với Đông
Nắng vàng phai nhạt dòng sông
Gió lùa man mát nụ hồng mơn man.


7.
Xuân về gió cũng hanh hao
Cành đào khoe sắc đón chào xuân tươi
Nghiêng vai e ấp nụ cười
Năng vàng rực rỡ chơi vơi đất trời...

8.
Có gì tạ lỗi người ơi!
Mùa xuân mộng tưởng sương rơi bên thềm
Lặng nghe tiếng vọng của đêm
Lòng xa xót nhớ êm đềm ngày xưa.

9.
Gặp nhau đã cuối đông rồi
Nàng Xuân vừa đến cùng ngồi bên ta
Thiệt thà ngắt một chùm hoa
Gói vào tiềm thức ơi à tình xưa...

10.
Lạnh lùng đông vội dâng sầu
Mưa dầm gió bấc bao lâu mới dừng
Trời mây lồng lộng rưng rưng
Tay cầm nhành lộc bổng dưng... giao thừa

11.
Nhẹ nhàng xuân vọng em ơi!
Cành mai sắc thắm lả lơi sân nhà
Giật mình tỉnh giấc mơ hoa
Nắng mai rực rỡ chan hòa quê hương.


*Trên đây là những cảm tác từ những bài thơ của các bạn trên blog – PTV.