Thứ Tư, 12 tháng 3, 2014
Thứ Hai, 10 tháng 2, 2014
64- THẢ CHÚT HƯƠNG YÊU
THẢ CHÚT HƯƠNG YÊU
Tặng cho đôi lứa iêu nhau nhân ngày Lễ tình nhân (14/2)
Thì em tôi…
cứ thả hương yêu lên trời
theo mây gió
bay về miền xa thẳm
còn sót lại
chút tình xưa cũ
nắng hanh hao
nghiêng bóng xuống bên đường
Những tầng cây
rũ lá xanh hơn
nhuộm phố phường rực rỡ
ánh mắt ấy
nhìn qua triền sông nhớ
thuyền gác mái chèo
sóng nước miên man
Đừng hỏi anh…
về thời gian?
dù ngày tháng
có bào mòn vách núi
chỉ cần một cơn mưa thôi
rắc xuống đời nhau
ướt đẫm mờ nhòa
Mùa xuân này
ngàn sắc của hoa
được tô thắm
bờ môi lần hò hẹn
dù vòng tay
ai hửng hờ buông lỏng
anh thiệt lòng thấu hiểu…
nỗi tình em!?.
Tặng cho đôi lứa iêu nhau nhân ngày Lễ tình nhân (14/2)
Thì em tôi…
cứ thả hương yêu lên trời
theo mây gió
bay về miền xa thẳm
còn sót lại
chút tình xưa cũ
nắng hanh hao
nghiêng bóng xuống bên đường
Những tầng cây
rũ lá xanh hơn
nhuộm phố phường rực rỡ
ánh mắt ấy
nhìn qua triền sông nhớ
thuyền gác mái chèo
sóng nước miên man
Đừng hỏi anh…
về thời gian?
dù ngày tháng
có bào mòn vách núi
chỉ cần một cơn mưa thôi
rắc xuống đời nhau
ướt đẫm mờ nhòa
Mùa xuân này
ngàn sắc của hoa
được tô thắm
bờ môi lần hò hẹn
dù vòng tay
ai hửng hờ buông lỏng
anh thiệt lòng thấu hiểu…
nỗi tình em!?.
6hh30, ngày
11/02/2014
Thứ Tư, 29 tháng 1, 2014
63- HOA XUÂN YÊU THƯƠNG
HOA XUÂN YÊU THƯƠNG
Ơi sắc hoa tình yêu!
Nổi nênh cùng cát bụi
Rắc vàng lên ngày cuối
Nhớ nửa chiều mây trôi
Bão lụt cũng xa rồi
Vết thương còn tím ngắt
Cha bỗng trào nước mắt
Vung cuốc cào bùn non
Cuộc đời mẹ héo hon
Chờ lũ lên mấy bậc
Đục ngầu con nước bạc
Cuốn theo dòng về đâu
Nhìn bãi bờ mà đau
Phù sa tràn ngập lối
Hòa dòng người rất vội
Lam lũ triền sông quê
Lời ru nào tỉ tê
Trời xuân in bóng nước
Háo hức bàn chân bước
Hoa rực vàng bao dung.
Bài đăng trên Tập san Áo Trắng số 1 (Bộ mới) Xuân Giáp Ngọ 2014.
Thứ Ba, 14 tháng 1, 2014
62- CẦM SỢI TƠ XUÂN
CẦM SỢI TƠ XUÂN
Ta
nhói lòng nghe bấc gào qua ngõ
Mùa
đông trôi theo con nước xuôi dòng
Một
chút buồn vui lắng đọng bên trong
Mà
bổi hồi trái tim nghiêng về Quảng
Em
xa anh đâu đếm ngày tính tháng
Mãi
thả hồn vào những chốn phiêu linh
Ngày
rong ruổi đêm trở mình nhung nhớ
Dòng
đời nào vương vấn chút tơ xuân
Ta
chờ ai như lá rụng ngoài sân
Phơ
phất hạt sương mai ngày cũ
Tầng
mây xám ươm bầu trời vần vũ
Buổi
tàn đông hé nhụy cánh mai vàng
Em
cầm sợi tơ xuân sao lại ngỡ ngàng
Giăng
mắc trời cao có nhiều nắng gió
Như
tình anh gửi vào trong đó
Phố
Quảng tự mình ru khúc miên ca.
11h, ngày 14/01/2014
Thứ Hai, 30 tháng 12, 2013
THÁNG CUỐI NĂM
THÁNG CUỐI NĂM
Lốc lịch treo trên tường dần vơi theo thời gian, từ tháng mười hai bắt đầu đi vào những bận rộn lo toan riêng, khó có ai cùng nhau chia sẻ. Mỗi người mỗi việc, dự định cũng khác nhau, họ hối hả thực hiện hoàn thành. Một guồng quay đang tăng tốc về phía trước, bỏ lại phía sau trận lũ lụt lịch sử tràn qua quê hương miền Trung gây thiệt hại rất nặng, mà hậu quả của nó đã và đang được người dân đang từng bước khắc phục. Những con đường đã được đắp bồi sự xói lở, các cây cầu gia cố vững chắc, lúa khoai ướt phơi phóng khô ráo, xác động vật chôn lấp, khử trùng sát khuẩn. Đồng ruộng bị sa bồi thủy phá được bà con nông dân cào dọn để chuẩn bị vụ mùa mới. Đây đó những luống hoa, chậu hoa được cắt tỉa, phun thuốc trừ sâu bệnh, bón phân chờ ngày đơm hoa hé nụ đón Xuân.
Tháng cuối năm, những người con xa xứ cũng bắt đầu lo lắng vé tàu xe về quê, mong nhận được tiền lương, tiền thưởng mua quà, dành dụm chút ít đem về lo cho gia đình, giúp đỡ người thân. Đêm chưa trọn giấc thì trời đã mau sáng, một ngày mới bắt đầu và như một đứa trẻ nhỏ, mong đến Tết về quê. Từ một nơi rất xa, tha phương cầu thực, đất khách quê người, chưa phải là “bán mặt cho đất, bán lưng trời” nhưng vất vả lo toan không hề kém cạnh. Đồng lương nhận ra phải tính toán hợp lí việc chi tiêu với mức sinh hoạt khá cao ở thành phố, liệu có thể đủ mua vé tàu xe khứ hồi ra vào hay không? Bài toán chỉ là phép cộng trừ nhưng xem ra chưa có lời giải. Lâu lắm rồi, đứa con xa xứ chưa được về quê thăm cha già mẹ yếu, người vợ tảo tần chăm sóc con thơ, với một vài triệu bạc tích góp cả năm, câu hỏi đặt ra và để đó vì câu trả lời không phải dễ. Quyết định về thăm quê hay ta ở lại để dành một số tiền mà năm sau sửa chữa mái lợp nhà đã đột, chống chọi với nắng mưa bão dông, là nơi chui ra chui vào nhưng ấm áp nghĩa tình của gia đình. Dù biết rằng sẽ khổ cực nhưng anh công nhân chấp nhận làm tăng ca, đôi mắt hỏm sâu vì thiếu ngủ, làn da xanh xao vì bữa ăn vội vàng, thiếu chất, bù lại cuối tháng nhận thêm vài triệu tiền công, giọt mồ hôi thấm đẫm trên lưng áo.
Tờ lịch cuối cũng đã vơi hết, năm cùng tháng tận đè nặng trên vai, thời gian chưa bao giờ dừng lại, vòng xoáy cuộc đời cứ lăn dần đưa mỗi người chúng ta vào một cuộc đời riêng. Từ biệt năm cũ, chào năm mới với những bài hát xuân, những vở hài kịch vui nhộn, nào bánh trái mứt bia rượu Tết. Bên bếp lửa bập bùng nồi bánh tét, bánh chưng nấu chín bốc hơi… cái không gian se lạnh cuối đông lòng ta cũng ngỡ ngàng với sự biến đổi của đất trời. Những sắc hoa Xuân rực màu bung nụ, tia nắng hồng chiếu rạng rỡ trên cây lá, giọt sương mai còn ướt đẫm vương trên mái tóc. Một lần nữa tạ ơn Đất tạ ơn Trời, sau cơn mưa trời lại sáng, vòng tròn quy luật tự nhiên của đời người cứ lặng vào tôi và bạn. Mùa xuân ơi, cho ta thật nhiều và cũng lấy đi không kém, cuộc sống là như vậy, xin chào mùa xuân tình yêu và hạnh phúc!.
CUỐI ĐÔNG 2013
HNP
Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013
61- MƠ TÌNH
MƠ
TÌNH
Chỉ là chiếc lá diêu bông
Em tôi tìm mãi chiều đông lặng buồn
Em tôi tìm mãi chiều đông lặng buồn
Lá đâu chỉ thấy mưa nguồn
Vài chùm mây thấp đầu truông trôi về
Nẻo xa bấc lạnh tái tê
Sương mờ rêu phủ bên lề đường đi
Gửi hồn theo cánh thiên di
Trời cao đất rộng nói gì hợp tan
Lá diêu bông cõi thiên đàng
Em thôi tìm lá võ vàng tháng năm
Mồ côi tình ái chỗ nằm
Trăn qua trở lại lệ dầm dề buông
Canh gà tỉnh giấc mơ nồng
Quờ tay chạm phải gối hồng lạnh căm.
15h, ngày 08/12/2013
Thứ Hai, 2 tháng 12, 2013
60- NƠI CHA MẸ YÊN NẰM
NƠI CHA MẸ YÊN NẰM
Chỗ
Mẹ nằm chí vài thước vuông
Dưới
ngọn đồi thâm thấp
Đón
nắng chịu mưa bao mùa bão lụt
Đầy
hoa cỏ dại mọc quanh
Tháng
mười ơi… bể dâu chưa xong
Gió
cuộn về lành lạnh
Trận
lũ lớn ngập tràn mộ Mẹ
Nơi
Mẹ nằm gảy đổ xót thương
Con
đưa tay lau hàng lệ vương
Thầm
trách ông Trời không mắt
Gây
nỗi đau nơi vĩnh hằng của Mẹ
Người
mất lâu rồi chưa được an cư
Phút
tiễn đưa Mẹ về chốn bình yên
Song
thân sẽ gần bên nhau mãi mãi
Giữa
ngày Đông tím màu cúc dại
Bấc
se lòng nhưng vẫn ấm chỗ Mẹ - Cha.
7h15, ngày 01/12/2013
Thứ Tư, 20 tháng 11, 2013
59- QUA RỒI NGÀY DÔNG BÃO
QUA RỒI NGÀY DÔNG BÃO
Xa quê từ dạo ấy
Bao mùa hoa đưa hương
Lòng ta vẫn yêu thương
Triền sông quê bồi lở
Lần về thăm bở ngỡ
Những đổi thay quê mình
Đồng lúa mía ân tình
Con đường xưa thẳng lối
Qua rồi ngày mưa dỗi
Lũ lụt ngập xóm làng
Vườn hoa ai rực vàng
Đời mẹ cha vất vả
Rừng trồng cây rợp lá
Nông thôn nay rạng ngời
Một mùa vui… sông ơi
Đừng uốn mình “dông bão”!.
6h30, ngày 20/11/2013
Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013
58- BỎ BÙA
BỎ BÙA
Ước gì em của riêng anh
Trời kia nhỏ bé chỉ dành
người thương
Xa xôi giấc ngủ đêm trường
Thức thao trăn trở cung đường về quê
Xa xôi giấc ngủ đêm trường
Thức thao trăn trở cung đường về quê
Ước gì được bở bùa mê
Bóng hình anh sẽ thuộc về em
thôi
Bao giờ hai đứa sánh đôi
Xe tơ kết tóc… chưa thôi bỏ bùa!.
11h, ngày 12/11/2013
Xe tơ kết tóc… chưa thôi bỏ bùa!.
11h, ngày 12/11/2013
Thứ Bảy, 9 tháng 11, 2013
57- XIN ĐỪNG CÓ BÃO DÔNG!
XIN ĐỪNG CÓ BÃO DÔNG!
Đón Haiyan..
Mẹ ơi, đông vừa về quê mình
có bão
Hạt mưa rơi thấm đất quê
nghèo
Cơn gió quật nhà ta tốc mái
Cây vườn xưa gảy đổ xuống rồi
Haiyan hay cơn bão cuồng sôi
Nó cuốn đi những gì có thể
Gầm gào chi… Gây xác xơ cây
lá
Nước tràn bờ lụt lội đường
quê
Xin đừng có bão dông cho mắt
cay xè
Gói mì tôm con nhai trệu trạo
Đốt ngọn lửa sáng soi khoảng tối
Ngồi ôm gối sầu nhìn ra…
Mưa tháng mười hình như chưa qua
Bầu trời mù đen lạnh lẻo
Ngọn đèn dầu lung lay di ảnh
Con cúi đầu lạy Mẹ… Bão vào
đâu!?
16h30, ngày
09/11/2013
Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013
56- MÙA SAU
MÙA
SAU
Không mùa này đừng để mùa sau
Rừng lau trắng sông quê chợt tím
Em nghiêng vai vói tìm kỉ niệm
Chạm đông rồi tình cũ còn không
Một chút hanh hao se sắt bãi đồng
Cây chùm ruột cuối mùa rụng quả
Xác xơ chi vàng trên cánh lá
Mây giăng đầu bạc phía trời xa
Con đường tình em tôi vừa qua
Cũng gập ghềnh cong vênh ngõ tối
Có thương ai đừng nên lạc lối
Bến mê nào vụng dại tuổi hoa niên
Người quay lưng nào phải hết duyên
Bờ môi thắm vẫn ươm hồng chờ đợi
Chỉ tiếc rằng xuân kia chưa tới
Ngọt ngào ơi, miên khúc bao giờ!?
7h, ngày 04/11/2013
Không mùa này đừng để mùa sau
Rừng lau trắng sông quê chợt tím
Em nghiêng vai vói tìm kỉ niệm
Chạm đông rồi tình cũ còn không
Một chút hanh hao se sắt bãi đồng
Cây chùm ruột cuối mùa rụng quả
Xác xơ chi vàng trên cánh lá
Mây giăng đầu bạc phía trời xa
Con đường tình em tôi vừa qua
Cũng gập ghềnh cong vênh ngõ tối
Có thương ai đừng nên lạc lối
Bến mê nào vụng dại tuổi hoa niên
Người quay lưng nào phải hết duyên
Bờ môi thắm vẫn ươm hồng chờ đợi
Chỉ tiếc rằng xuân kia chưa tới
Ngọt ngào ơi, miên khúc bao giờ!?
7h, ngày 04/11/2013
Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013
55- MỐI TÌNH XA
MỐI TÌNH XA
Hun hút thẳm sâu đôi mắt
đẹp
Em chợt hiện về sau giấc mơ
có thật của anh
Ngày buồn tênh nhẹ nhàng vụt
qua khung cửa
Dòng sông hiền hòa lam tím
bãi bờ xa
Con đường em qua
Anh chưa đến một lần
Trông vừa quen vừa lạ
Nhiều sắc màu của lá
Đầu đông bảng lảng giọt sương
chiều
Cánh cửa tình yêu khép mở
Nhịp tim nào rung nhẹ nỗi
tình anh
Thu vừa qua chậm rải nắng hanh buồn
Bụi bám thời gian rắc mờ con
đường nhỏ
Em ngước nhìn như một lần
chạm ngõ
Rồi vô tình xát vào vết
thương đau
Ta chẳng là gì nhau
Mà cứ chờ cứ đợi
Mùa đi qua cánh lá cũng vơi
dần
Còn sót lại chút buồn vui
ngày cũ
Em và Anh sao mãi “mối tình
đầu”!
14h, ngày 02/11/2013
Thứ Sáu, 25 tháng 10, 2013
54- THƯƠNG VỀ MÙA HOA SÚNG
THƯƠNG VỀ MÙA HOA SÚNG
Thương về mùa hoa súng
Rực rỡ sông nước miền châu
thổ
Câu vọng cổ thời khai hoang
Hò… ơ… chân đất đầu trần đội nắng
mưa
Khói đốt đồng lam tím chiều
xưa
Con kênh bẻ cong bờ ruộng lứa
Vết chân nào dẫm bùn đen
Vệt sóng mái chèo vượt dòng sâu
thẳm
Kí ức nào nhuộm hoàng hôn chìm
đắm
Tiếng nghé ọ rưng rức niềm
đau
Người gánh rạ còng lưng mồ
hôi ướt đầm thân áo
Cúi mặt qua lối mòn mấp mô
Mẹ cha ơi, bao mùa dông tố
Vườn cây xanh cánh đồng vàng
Hoa thơm cỏ ngọt mát lành
Điệu hò lời hát say mê
Cho tình yêu nguyện ước hẹn
thề
Gái trai làng thương nhau
Chín bỏ làm mười
Se duyên kết tóc
Màu hoa súng đỏ hồng ngà ngọc
Ai đem sợi tơ trời buộc chặt
cánh tay
Ánh mắt em lạc vào miền cổ
tích
Ngày xửa ngày xưa… mộng mơ
Mùa hoa súng nên thơ
Vầng trăng non rực sáng
Lung linh bóng nước quê mình
Thủy chung son sắc nghĩa tình
trước sau.
6h30, ngày 14/10/2013
Thứ Hai, 14 tháng 10, 2013
53- ĐI QUA VÙNG LỤT BÃO
ĐI QUA VÙNG LỤT BÃO
Tháng mười vừa mới chạm đông
Gặp cơn bão lớn nước đồng dâng cao
Triền đê bờ lở dâng trào
Nhà ai tràn ngập chìm vào dưới mưa
Ông trời mù mịt nắng thưa
Gió dông lụt bão đung đưa quê nghèo
Trắng nhòa vườn tược gieo neo
Xác xơ rều rác phủ treo đầy đường
Vượt qua ngày tháng đau thương
Người dân vùng lũ nhịn nhường cơm rau
Đông về day dứt niềm đau
Tháng mười ơi, nước mắt lau… quặn lòng.
15h, ngày 02/10/2013
Thứ Bảy, 5 tháng 10, 2013
52- VỊ TƯỚNG GIỮA LÒNG DÂN
VỊ TƯỚNG GIỮA LÒNG DÂN
Chẳng có danh xưng nào xứng
danh
Ông là vị đại tướng giữa lòng
dân
Trải bao năm kháng chiến
trường kì
Ngày Chiến thắng… Ông mĩm
cười ý nhị
Vị chiến lược gia tài ba, vị Đại
tướng kiệt xuất
Ông nói trong nước mắt lẫn nụ
cười
“Tôi chỉ là giọt nước trong biển cả…
Bình đẳng với những người lính của mình!*
Hơn trăm tuổi quãng đời`không ngắn ngủi
Bão số 10 đổ về quê mẹ… Quảng Bình ơi!
Đau xót vì ruộng đồng trắng xóa tan hoang
Cả dân tộc này cùng khóc thương Ông
Vừa vào Đông, tin Đại tướng qua đời
Hà Nội – Việt Nam – Năm châu đều tiếc nuối
Vị Anh cả thiên tài quân sự
Tiếng nhạc trầm buồn thay lời tiễn biệt Ông.
6h45, ngày 05/10/2013
* Ý nói của Đại tướng Võ Nguyên Giáp trong cuộc đối thoại với nguyên Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ.
- Bài đăng trên Báo Quảng Ngãi cuối tuần số ra ngày 11/10/2013
Chủ Nhật, 29 tháng 9, 2013
51- HẠNH PHÚC TÌNH
HẠNH PHÚC TÌNH
Riêng tặng hạnh phúc Chí Cường - Hồng Hải .
Xanh thẳm những hàng cây
Đỏ hồng bao mơ ước
Vàng đồng ta ôm chặt
Không phải vô tình mà nhặt
lấy được đâu!
Con sóng trào dâng vỗ dưới
chân cầu
Mây trời xa lãng đãng
Và ngọn gió cứ cuộn cuồn về
nơi ấy
Sương khói bồng bềnh đêm hai
đứa bên nhau
Ngày vui sẽ mãi mãi bền lâu
Thuyền ai đang dập dềnh bóng
nước
Đừng ngủ yên sau bão bùng dông
tố
Hãy chọn riêng mình cuộc sống
bình an
Hạnh phúc như một cỏi thiên
đàng
Nơi công chúa yêu hoàng tử đó
Bản tình ca giai điệu lòng
thánh thót
Trái tim cùng nhịp đập bến bờ
yêu.
9h15, ngày
30/9/2013
Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013
50- KHÚC TÌNH THU
KHÚC TÌNH THU
Đừng nhờ anh đưa thu đến vô
cùng
Bởi thu cũng chỉ là mùa vậy
Và như em trông thấy đấy
Sắc thu vàng bất chợt chiều
nay
Mưa thu giăng ngũ sắc cuối
ngày
Những cánh lá xạc xào đường
phố
Hạt sương rơi nghiêng chiều
qua ngõ
Sẽ ngở ngàng nghe khúc tình
thu
Dẫu biết rằng người lang bạt
phiêu du
Qua bao miền nắng mưa bão tố
Hàng cây kia chỉ một lần rung
đổ
Cũng khóc thầm ân hận gió
dông
Đừng bận lòng sắc thu tím bên
sông
Cho dòng nước đục trong mùa
nước lớn
Sông thì sâu sóng tình thì
gờn gợn
Đón thu về rưng rức trái tim
đau.
13h30, ngày 26/9/2013
Thứ Bảy, 7 tháng 9, 2013
49- NHỚ TRĂNG
NHỚ TRĂNG
Ừ
thì ta nhớ người dưng
Bóng
hình mờ mịt vô chừng giữa thu
Nao
lòng nghe khúc hát ru
Thềm
hoa cỏ dại sa mù mưa giăng
Ngại
ngùng mây che ánh trăng
Đêm
nay mờ tỏ trắng ngần mười lăm
Ừ
thì chuyện của trăm năm
Người
dưng thương nhớ lệ đầm đìa rơi
Vô
tình va chạm đến người
Bâng
quơ mê hoặc đôi lời thở than
Thuyền
tình lạc đến bãi ngang
Tìm
nơi bến đậu trăng vàng mờ soi
Ừ
thì yêu chưa mặn mòi
Nhớ
trăng có lẽ muộn rồi hả em!
Thức
thao cho trọn tàn đêm
Vầng
trăng ngày ấy vẫn mềm mại thôi!?.
14h, ngày 07/9/2013
Thứ Ba, 3 tháng 9, 2013
48- TỰ LUẬN
TỰ LUẬN
Nửa
đời gổi mộng yêu đương
Nửa
đêm chợt tỉnh vô thường đợi ta
Thức
khuya mới biết rằng xa
Thằn
lằn tặc lưỡi canh gà vừa qua
Bình
minh vội vã đơm hoa
Nhìn
vầng trăng khuyết la đà đầu non
Sương
mai giăng mắc vẫn còn
Giật
mình tỉnh giấc ngủ ngon miên trường
Nửa
đời vương vướng tơ vương
Tình
như cội rể khó nhường chia đôi
Xin
cho tôi một chỗ ngồi
Giữa
bờ thực ảo lưng đồi reo ca
Đam
mê ôm mộng hải hà
Cánh
chim chưa mỏi chỉ là lãng du
Tiên
nữ ơi quên kiếp tu
Lạc
chốn phàm tục vu vơ yêu người
Đọa
đày số phận cuộc đời
Trầm
luân nhân ảnh chơi vơi hồng trần
Tình
là vũ khúc phù vân
Giữa
cơn mê vẫn ngại ngần gọi tên!
13h30, ngày
01/9/2013
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)














